Pair of Vintage Old School Fru
WAPF5.WAP.SH
Giá Như Em Đừng Hiền Như Thế
Em vẫn luôn hỏi ý anh như thế không phảiEm
là em quá yếu đuối phụ thuộc và không thể
tự quyết cho mình. Chỉ là vì em, em muốn để
anh biết rằng anh là 1 phần quan trọng
trong em. Bây giờ mất anh rồi em biết phải
làm sao?
Hà Nội, những ngày đầu đông…
Anh,
Suốt thời gian qua em cũng không biết
mình đã sống thế nào nữa. Những góc tối
của cuộc sống dần hiện lên, nó xù xì thô ráp
còn
em thì không nghĩ mình mong manh
yếu đuối nhường ấy!
Anh ơi em học cái này nhé? Anh ơi em làm
thế này có được không? Anh ơi… anh ơi…
Em vẫn luôn hỏi ý anh như thế không phải
là em quá yếu đuối phụ thuộc và không thể
tự quyết cho mình. Đó không phải là tính
cách của con bé vốn ương bướng và tự lập
như em. Chỉ là vì em, em muốn để anh biết
rằng anh là 1 phần quan trọng trong em.
Bây giờ mất anh rồi em biết phải làm sao?
Từ trước đến giờ em vẫn luôn có câu trả lời
cho mọi câu hỏi đặt ra với anh còn bây giờ
em không biết phải tự mình trả lời sao nữa.
Cuộc đời này có phải đã quá ưu ái với em?
7 năm về trước em nhớ hôm đó là 20/10,
thời sinh viên thật nhiều điều đáng nhớ!
Chắc anh ko biết đã có cậu bạn chạy dúi vội
vào tay em món quà với tấm thiệp viết vội,
rồi thì hoa và cả những lời chúc tụng. Em
không hẳn là quá xinh xắn nhưng cũng
được nhiều người để ý đứa bạn bảo: "tại vì
mày có duyên!”.
Cái thuở đó cũng mới lên đại học được 1
năm thôi nhỉ! Sống trong ký túc xá, chứng
kiến cũng không ít niềm vui nỗi buồn của
những kẻ yêu nhau, cũng không quá cô
đơn để phải khát khao 1 tình yêu nhưng
cũng chẳng nhiều nghi kỵ để không dám
yêu thương 1 ai đó. Trái tim của cái thuở 20
đó nhạy cảm, dễ thích mà cũng dễ quên!
Lúc đó với em anh cũng như những người
theo đuổi khác cũng chỉ là cảm giác quý
mến thế thôi.
Có thể em đã bước đi sang một con đường
khác nếu như con sóng anh không xô vào
tim em buổi tối hôm đó. Đã hơn 10h tối anh
gõ cửa " Tặng cậu này!” kèm với 1 ánh mắt
trìu mến. Anh vẫn luôn thế điềm đạm và
nồng nàn: "Tớ đi học về muộn đạp xe qua
cửa hàng hoa thấy có 2 bố con dừng lại
mua hoa tặng mẹ, tự dưng cảm giác về gia
đình ùa đến và tớ nghĩ đến N…”. Nếu được
bình chọn câu tỏ tình hay nhất thì em sẽ
chấm điểm cho câu này. Ai bảo con trai kỹ
thuật khô khan. Ánh mắt của anh, tình cảm
của anh cứ xuyên qua lớp lớp tâm hồn em
mà không để em được phúc đáp.
Rồi thì yêu, tình yêu đến nhẹ nhàng cứ thấm
dần
thấm dần, năm tháng qua đi tình yêu
cũng trải qua đủ những cung bậc của nó. Cả
2 đều cố gắng phấn đấu vì tương lai sau
này vượt qua cũng không ít thử thách.
Hai năm yêu nhau thì anh đi nước ngoài,
thực sự rất buồn nhưng em cũng không thể
làm được
gì khác ngoài việc ủng hộ cho lựa
chọn của anh. Đưa câu chú” Em sẽ chờ anh
về” lên làm đầu, dù không được ở bên
nhưng luôn cố gắng để bù đắp mọi thiếu
thốn về tình cảm trong anh để anh yên tâm
học hành. Cố tình làm trệch bánh xe ra khỏi
con đường mòn của đời người con gái: học
xong đại học, đi làm 1,2 năm rồi thì lấy
chồng!” em học tiếp 3 năm bằng hai nữa
chỉ với mục đích chờ anh về. Đi học sẽ
không bị ép lấy chồng, sẽ thấy thời gian trôi
nhanh hơn để sớm được ở bên anh. Những
tháng ngày vừa đi học vừa đi làm quả thực
không dễ dàng gì với em, sức khỏe thì yếu
đi học thì xa, em hoàn thành tốt được tất cả
nhiều việc cùng 1 lúc có lẽ là do đức tin, em
tin vào tình yêu, tin vào sự lựa chọn của bản
thân, và em tin vào anh!
Mỗi năm được gặp anh vài ngày nhưng
cũng đủ cho em cảm thấy ấm áp, cảm thấy
được tiếp thêm sức mạnh đi tiếp trên con
đường đã chọn.
Em đã và đang thực hiện lời hứa sẽ cố gắng
thay anh quan tâm đến bố mẹ để anh yên
tâm cho sự nghiệp. Tự dưng đi đi về về giữa
2 quê, một quê mình và 1 quê người…
Nhiều khi cũng mệt lắm nhưng em thấy
hạnh phúc vì em vẫn tin vào con đường mà
mình đã chọn.
Ba năm em đã học xong vậy mà anh vẫn
chưa về, mặc dù anh hứa chỉ đi 3 năm thôi
mà. Em không trách anh, em vẫn sẽ chờ
anh.
Công việc yêu cầu và cũng chính là để chờ
anh em lại học cao học và bây giờ em đã trở
thành nghiên cứu sinh vậy mà anh vẫn
không chịu trở về.
Từ ngày anh đi mỗi ngày em lại cầm bút
gạch 1 gạch vào quyển lịch đếm lại khoảng
thời gian xa nhau để rút ngắn ngày gặp lại.
Em đã gạch mỏi tay rồi sao anh vẫn chưa về.
Suốt 7 năm qua em đã đóng chặt trái tim
mình nhốt bóng hình anh trong đó, vô tình
lướt qua mọi cám dỗ của cuộc sống.
Mặc dù biết có người yêu nhưng không ít
người theo đuổi, không ít người thành đạt,
giỏi giang học vị cao vậy tại sao em cho anh
cơ hội mà người khác thì không?
"Why is your heart so strong?” đã có người
từng hỏi em câu đó.
Thực ra em không mạnh mẽ chút nào cả
anh ạ! Em rất yếu đuối…
Cho đến 1 ngày: " Đừng gọi cho anh nữa
nhé!”

Em đã mất anh thật rồi phải không?
Bên anh đã có ai đó khác.
Sự cô đơn đáng sợ thế sao anh? Ừ em cũng
sợ lắm! Em cũng vẫn đã đang từng giờ,
từng ngày nếm trải sự cô đơn này mà. Tại
sao anh lại mất niềm tin? Tại sao anh lại
thay đổi? Tại sao bây giờ chỉ còn riêng mình
em đi tiếp con đường này?
Chỉ
trách sao cuộc sống này lại vô tình với
em đến thế!
Có phải em ngu ngơ quá nên không nhận
ra cuộc đời này thật là quá bạc bẽo. Anh sẽ
không bao giờ trở về với em nữa.
Không có anh em biết bước tiếp thế nào
đây?
Em đã xây 1 tòa lâu đài đẹp lắm suốt 7 năm
qua và bây giờ em không biết phải phá vỡ
nó từ đâu. Em không dám đối diện với sự
thực này. Nhưng em lại không biết phải làm
thế nào để thoát ra được. Những kỷ niệm
vẫn ùa về đêm đêm, em không còn đủ sức
để khóc nữa. Không muốn vô tình bước đi
trong cuộc đời này nhưng thực sự em
không biết phải gây dựng lại niềm tin từ
đâu.
Bằng này cấp kia, công danh địa vị em xin
trả lại hết chỉ mong đổi lại ngày xưa được
không anh?
Giá như… giá như em đừng hiền như thế!
…. "When I am down and, oh my soul, so
weary;
When
troubles come and my heart
burdened be;
Then, I am still and wait here in the silence,
Until you come and sit awhile with me”…
Trái tim em không hề mạnh mẽ chỉ là nó
không thể chịu thêm một lần thất bại. Bạn
bè gặp lại bảo em trông vẫn thế có ai biết
rằng tận sâu trong trái tim em chỉ còn khổ
đau. Có 1 cái gì đó kiên cố trong lòng đã bị
vỡ tan. Em sẽ đi đi đến một nơi thật xa hãy
cầu chúc em có đủ sức mạnh như sức mạnh
niềm tin em đã dành cho anh.
Đêm đã khuya rồi cố dìu vào giấc ngủ mong
rằng ngày mai sẽ khác.
Anh à, ở nơi đó anh có bình yên? Trời lạnh
rồi anh nhớ mặc ấm! Em không trách anh.
Hãy sống thật tốt nhé! Yêu ai xin anh hãy
làm và đừng hứa hẹn nhiều nhé!

WAPF5.WAP.SH
U-ON